Trong 7 ngày qua, một văn bản pháp lý dài chưa đầy vài trang đã khiến xAI phải đệ đơn lên tòa án liên bang, yêu cầu ngăn chặn đạo luật AI “nudification” đầu tiên của nước Mỹ trước thứ Bảy. Nghe qua, đây chỉ là một vụ kiện hành chính thông thường giữa một công ty công nghệ và một tiểu bang. Nhưng nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy trong đó có hình bóng của toàn bộ ngành công nghiệp mã nguồn mở, của DeFi, của những hợp đồng thông minh không thể sửa đổi, và của một câu hỏi mà chúng ta chưa từng phải trả lời trong lịch sử lập pháp: khi một cỗ máy tạo ra hàng tỷ hình ảnh mỗi ngày, ai là tác giả của tội phạm?
Tôi đã dành 18 năm quan sát cách công nghệ và quyền lực va vào nhau. Từ những ngày đầu của ICO, qua cú sụp đổ Terra-LUNA, đến khoảnh khắc Bitcoin ETF được phê duyệt. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy một cuộc chiến pháp lý nào xoay quanh một khái niệm mơ hồ đến thế: “khỏa thân do AI tạo ra” – một danh từ mà không ai trong phòng họp của quốc hội Minnesota có thể định nghĩa một cách chính xác, nhưng ai cũng cảm thấy phải làm gì đó.
Bối cảnh đầy đủ: Minnesota vừa thông qua đạo luật cấm “AI nudification” – hành vi sử dụng trí tuệ nhân tạo để biến ảnh của một người thành ảnh khỏa thân, thường được gọi là deepfake. Luật này được ca ngợi như một lá chắn bảo vệ phụ nữ và trẻ em trước làn sóng lạm dụng công nghệ. Nhưng xAI lập luận rằng định nghĩa của luật quá rộng đến mức một bức ảnh người đàn ông cởi trần trên bãi biển, hay một bức ảnh áo tắm của một người mẫu, nếu được AI tái tạo hoặc biến đổi nhẹ, cũng có thể bị coi là bất hợp pháp. Nói cách khác, thứ được thiết kế để tấn công nội dung khiêu dâm bất hợp pháp lại có thể nuốt chửng cả những biểu đạt nghệ thuật, báo chí và thậm chí là lời nói chính trị.
Hãy cùng tôi mổ xẻ vụ việc này theo ba lớp: lớp pháp lý, lớp kỹ thuật, và lớp vĩ mô. Và ở cuối bài, tôi sẽ đưa ra một luận điểm phản trực giác có thể khiến bạn khó chịu: liệu Minnesota, bằng cách cố gắng kiểm soát AI, có vô tình tạo ra thứ giống như Tornado Cash – một công cụ trở nên phi tập trung hơn chính vì bị cấm?
Phần đầu tiên, hãy nói về luật. Tôi không phải luật sư hiến pháp, nhưng tôi đã đủ sống qua những vụ kiện để biết rằng một đạo luật được soạn thảo trong cơn hoảng loạn thường để lại những lỗ hổng chết người. Minnesota đặt tên cho đạo luật của mình là luật “nudification”. Thuật ngữ này nghe có vẻ kỹ thuật, nhưng thực chất nó là một từ ghép được tạo ra để mô tả hành vi “cởi quần áo” bằng AI. Vấn đề bắt đầu từ chính cái tên đó: nó không phân biệt giữa “ảnh khỏa thân” và “ảnh gợi cảm”, không phân biệt giữa “ảnh của người thật” và “ảnh của nhân vật hoạt hình”, thậm chí không phân biệt giữa “tạo ra nội dung” và “chia sẻ nội dung”.
Trong lịch sử lập pháp Mỹ, các đạo luật chống deepfake thường được viết với cụm từ “intimate image” – ảnh thân mật. Nhưng ở đây, Minnesota dùng một từ rộng hơn, gần với “nudification”. Điều này có nghĩa là bất kỳ hình ảnh nào có yếu tố “khỏa thân” do AI sinh ra, dù là hoàn toàn hư cấu, dù là một bức tượng Hy Lạp được tái tạo bằng mô hình tổng hợp, cũng có thể bị xem là vi phạm. xAI đã chỉ ra rằng một bức ảnh chụp em bé đang tắm cũng có thể được phân loại là “nudification” nếu một bộ lọc AI tự động thêm hoặc xóa quần áo một cách vô tình. Và với một nền tảng như Grok – nơi người dùng có thể yêu cầu AI tạo ra bất cứ điều gì – nguy cơ đó không hề xa vời.

Tôi muốn dừng lại ở đây để nói về một khái niệm mà những người làm blockchain đã quá quen thuộc: tính không thể xác định của ngữ cảnh. Trong hợp đồng thông minh, một hàm có thể thực thi chính xác những gì được viết trong mã, nhưng nó không hiểu ý định của người gọi. Nếu ai đó gọi một hàm để chuyển tiền, hợp đồng không biết đó là một khoản thanh toán hợp pháp hay một khoản hối lộ. Nó chỉ biết thực thi. Tương tự, một mô hình AI như Grok không có “ý định”. Khi người dùng gõ “hãy tạo ảnh một người phụ nữ mặc bikini đang đứng trên bãi biển lúc hoàng hôn”, mô hình không biết người đó có được phép hay không. Nó chỉ lấy các token, khớp với phân phối dữ liệu huấn luyện, và nhả ra một hình ảnh. Nếu luật Minnesota coi hình ảnh đó là bất hợp pháp, thì nền tảng phải chặn nó. Nhưng chặn như thế nào khi từ “bikini” không nằm trong danh sách đen của bất kỳ bộ lọc nào?
Đây chính là lúc chi phí tuân thủ trở thành một con quái vật. Tôi từng chứng kiến các dự án DeFi xây dựng hệ thống giám sát giao dịch để tránh bị cơ quan quản lý coi là một loại chứng khoán chưa đăng ký. Họ chi hàng triệu USD cho các công ty phân tích on-chain, thuê luật sư, xây dựng danh sách đen địa chỉ. Nhưng đến cuối cùng, họ nhận ra rằng không một thuật toán nào có thể hiểu được “ý định” của một giao dịch. Một địa chỉ ví có thể là của một nhà đầu tư bán lẻ đang mua token để giữ, cũng có thể là của một kẻ rửa tiền đang chuyển tiền qua ba hop. Dữ liệu thì giống nhau, nhưng ngữ cảnh thì khác. Và pháp luật, vốn xoay quanh ngữ cảnh, trở nên bất lực trước những cỗ máy không có ngữ cảnh.
Minnesota, theo cách nào đó, đang cố gắng bắt một con cá mập bằng lưới đánh cá mòi. Định nghĩa rộng đến mức bất kỳ ai vận hành một mô hình sinh ảnh nào cũng có thể bị bắn hạ. Nhưng điều đáng sợ hơn không nằm ở vụ kiện cụ thể này, mà nằm ở tiền lệ mà nó tạo ra. Nếu xAI thua, các tiểu bang khác sẽ học theo Minnesota. Họ sẽ viết những đạo luật với từ ngữ còn mơ hồ hơn, với tham vọng kiểm soát nhiều hơn. Và các công ty AI sẽ phải đối mặt với một bản đồ pháp lý chắp vá: thứ hợp pháp ở California thì bất hợp pháp ở Texas, và một mô hình được huấn luyện trên toàn bộ dữ liệu của thế giới sẽ không thể biết được người dùng của nó đang ngồi ở bang nào.

Điều này dẫn tôi đến một điểm kỹ thuật mà ít người nói đến: việc triển khai AI theo địa lý. Khi luật Minnesota nói rằng nội dung “nudification” là bất hợp pháp, xAI có thể phải xây dựng một hệ thống kiểm soát dựa trên địa chỉ IP, thậm chí là mã bưu điện, để từ chối các yêu cầu từ Minnesota. Nhưng điều đó đi ngược lại bản chất của một mô hình ngôn ngữ lớn. Một mô hình AI không giống như một trang web có thể chặn băng thông từ một khu vực cụ thể. Nó là một trọng lực văn hóa, một thực thể được huấn luyện trên toàn bộ tri thức của loài người. Nếu bạn cắt quyền truy cập từ một tiểu bang, bạn không chỉ mất đi người dùng ở đó, bạn còn mất đi sự hiện diện của họ trong không gian biểu đạt. Và trong thế giới crypto, chúng tôi gọi đó là “thanh khoản mất đi không bao giờ quay lại”.
Nhưng hãy bình tĩnh. Tôi không đứng về phía xAI một cách vô điều kiện. Tôi cũng ghét deepfake. Tôi đã thấy những người phụ nữ bị biến thành nội dung khiêu dâm chỉ vì một trò đùa. Tôi đã đọc các báo cáo về nạn nhân bị tống tiền bằng ảnh giả. Và tôi tin rằng xã hội chắc chắn cần một cơ chế bảo vệ. Nhưng cơ chế đó không thể được xây dựng trên một định nghĩa sai lầm. Đây là lúc tôi muốn đưa ra một góc nhìn phản trực giác: luật Minnesota, nếu được giữ nguyên, có thể vô tình tạo ra một ngành công nghiệp AI phi tập trung, nơi không ai có thể bị kiện vì không ai sở hữu mô hình. Hãy nghĩ về Tornado Cash. Khi Hoa Kỳ trừng phạt hợp đồng thông minh của Tornado Cash, họ không thể khóa hợp đồng đó. Nó vẫn chạy trên blockchain. Tất cả những gì họ làm là khiến các giao diện tập trung – như trang web của Tornado Cash – phải đóng cửa. Nhưng giao thức gốc vẫn sống, thậm chí còn mạnh hơn, bởi vì nó trở thành một biểu tượng của sự chống kiểm duyệt.
Áp dụng vào AI: nếu một tiểu bang cấm một mô hình AI vì nó có thể tạo ra nội dung nhạy cảm, các nhà phát triển có thể bắt đầu phân phối các phiên bản mã nguồn mở của mô hình, nơi không có máy chủ trung tâm, không có API, không có một thực thể pháp lý nào để kiện. Bất kỳ ai cũng có thể tải xuống mô hình đó về máy của mình và chạy nó. Lúc đó, “nhà cung cấp dịch vụ” không còn tồn tại. Luật Minnesota sẽ trở thành một đạo luật không thể thi hành – giống như luật cấm in tiền giả trong một thế giới mà ai cũng có máy in. Và điều này không chỉ ảnh hưởng đến xAI; nó ảnh hưởng đến toàn bộ hệ sinh thái mã nguồn mở, bao gồm cả các dự án tiền mã hóa đang sử dụng AI để phân tích thị trường.
Trong 18 năm làm việc trong lĩnh vực tài sản số, tôi đã học được một bài học: pháp luật thường chạy sau công nghệ hai bước, và khi nó cố gắng chạy nhanh, nó thường vấp ngã. Năm 2017, khi ICO bùng nổ, SEC đã cố gắng áp dụng luật chứng khoán từ những năm 1930 vào một mô hình gọi vốn kỹ thuật số. Kết quả là một thị trường hoảng loạn, những nhà phát hành rút lui, và những kẻ lừa đảo tìm cách lách qua kẽ hở. Năm 2021, khi Trung Quốc cấm giao dịch tiền mã hóa, tôi đã thấy các sàn giao dịch lao đao. Nhưng rồi điều gì đã xảy ra? Khối lượng giao dịch chuyển sang các sàn phi tập trung, những nơi không có trụ sở, không có giám đốc điều hành. Luật càng chặt chẽ, sự phi tập trung càng trở nên cần thiết. Minnesota có thể đang vô tình làm điều tương tự với AI.
Hãy nói về chi phí. Theo ước tính thông thường, một vụ kiện liên bang về quyền hiến pháp có thể tiêu tốn từ một đến năm triệu đô la cho đến khi có phán quyết sơ bộ. Và nếu xAI thua, chi phí tuân thủ sẽ còn lớn hơn gấp nhiều lần. Hãy tưởng tượng một nền tảng AI phục vụ 10 triệu người dùng, trong đó có 50.000 người dùng ở Minnesota. Nếu luật yêu cầu xác minh danh tính người tạo nội dung, thu thập sự đồng ý của người xuất hiện trong ảnh, và duy trì một quy trình xóa nội dung trong vòng 48 giờ, thì chi phí cho mỗi tài khoản Minnesota có thể lên tới hàng trăm đô la. Khi đó, doanh nghiệp sẽ phải lựa chọn: chặn toàn bộ người dùng ở Minnesota, hoặc buộc họ phải trả phí để được sử dụng dịch vụ. Và chúng ta đều biết điều đó sẽ dẫn đến một kết quả khôi hài: những người muốn tạo deepfake vẫn có thể dùng VPN để qua mặt, còn những người dùng chân chính thì bị khóa tài khoản.

Điều này gợi cho tôi nhớ đến một khái niệm trong tài chính vĩ mô: chênh lệch quy định – regulatory arbitrage. Khi New York ban hành quy định BitLicense cực kỳ nghiêm ngặt vào năm 2015, các công ty crypto đã chuyển đến các tiểu bang khác, như Wyoming hoặc Texas. Nhưng điều thú vị là: phần lớn các quỹ đầu cơ và nhà đầu tư vẫn muốn tiếp cận sự bảo vệ của New York, nên họ tìm cách gián tiếp giao dịch qua các trung gian ngoài tiểu bang. Kết quả là, quy định không làm giảm rủi ro; nó chỉ làm tăng chi phí cho người tiêu dùng. Minnesota, với đạo luật “nudification”, đang tạo ra một cơ chế tương tự cho ngành AI. Các công ty AI sẽ đặt máy chủ ở nơi khác, đặt trụ sở chính ở nơi khác, và sử dụng các điều khoản hợp đồng để né tránh trách nhiệm pháp lý của tiểu bang. Và những công ty nhỏ, không có khả năng thuê luật sư liên bang, sẽ là những người chịu thiệt đầu tiên.
Nhưng có một điểm mà tôi muốn nhấn mạnh, vì nó thường bị bỏ qua trong các cuộc tranh luận kiểu này: khái niệm “nudification” không chỉ bao gồm hình ảnh. Nó có thể bao gồm cả những câu chữ, những lời mô tả bằng văn bản có tính chất gợi dục. Nếu một người dùng sử dụng Grok để viết một truyện ngắn trong đó nhân vật chính cởi áo, liệu điều đó có bị coi là “nudification” không? Về mặt ngữ nghĩa, câu trả lời là không – nudification nói về việc biến một hình ảnh thành một dạng không mặc quần áo. Nhưng trong một thế giới mà các mô hình AI đang trở thành đa phương thức – nghĩa là chúng có thể xử lý và tạo ra cả văn bản lẫn hình ảnh – thì một mô tả văn bản có thể dễ dàng được chuyển thành hình ảnh. Hợp pháp hay bất hợp pháp? Luật Minnesota không trả lời được. Và trong một môi trường pháp lý mơ hồ, nhà phát triển AI sẽ chọn cách an toàn nhất: hạn chế mọi ngữ cảnh liên quan đến cơ thể người, thậm chí cả những hình ảnh y khoa, giáo dục về giải phẫu học. Điều này có nghĩa là việc tạo ra một mô hình AI chẩn đoán bệnh ngoài da có thể bị vướng vào luật “nudification”, đơn giản vì nó cần nhìn thấy những vùng da không được che phủ.
Đó là lý do tại sao tôi tin rằng tổn thất không chỉ giới hạn ở xAI. Hãy tưởng tượng nếu luật này được áp dụng rộng rãi: các bệnh viện sử dụng AI để phân tích MRI, các phòng khám da liễu sử dụng công nghệ nhận diện tổn thương, các trường nghệ thuật dạy vẽ người mẫu khỏa thân. Tất cả đều có thể bị coi là vi phạm, trừ khi họ có được một “sự đồng ý” từ một người thật – mà trong nhiều trường hợp, người trong ảnh là một bệnh nhân không thể xuất hiện. Luật pháp vốn được tạo ra để bảo vệ con người, nhưng khi nó được viết quá ẩu, nó lại trở thành một vũ khí chống lại chính những người cần được bảo vệ nhất.
Tôi muốn kể cho bạn một câu chuyện. Năm 2020, trong thời kỳ DeFi Summer, một quỹ đầu tư nhỏ mà tôi cố vấn đã quyết định tham gia thanh khoản trên một giao thức cho vay mới nổi. Mô hình của họ trả lãi suất cực kỳ hấp dẫn, khoảng 1.000% APY. Tôi đã đọc mã nguồn của giao thức đó và phát hiện ra rằng có một hàm cho phép người dùng vay tài sản mà không cần thế chấp, nếu họ gọi nó qua một hợp đồng trung gian. Lỗ hổng này không xuất hiện trong tài liệu quảng cáo. Khi tôi cảnh báo nhóm quỹ, họ hỏi tôi: “Pháp luật có buộc chúng tôi phải kiểm tra mã nguồn không?” Tôi trả lời: “Không, nhưng toán học thì có.” Đạo luật Minnesota cũng vậy. Nó có đầy đủ vẻ ngoài của một sự bảo vệ, nhưng nó thiếu một thứ quan trọng nhất: khả năng kiểm tra thực tế. Bạn có thể đọc một trăm lần văn bản luật và vẫn không thể biết được một bức ảnh có vi phạm hay không, bởi vì câu trả lời nằm trong ngữ cảnh – thứ mà văn bản không bao giờ có thể bao quát.
Trong thế giới crypto, chúng tôi có một nguyên tắc: “Don’t trust, verify.” Hãy mở rộng nguyên tắc đó vào quản trị công nghệ. Trước khi Minnesota ép các công ty AI phải xây dựng bộ lọc, họ phải định nghĩa được “nudification” bằng ngôn ngữ máy, hoặc ít nhất bằng ngôn ngữ mà các kỹ sư có thể triển khai. Nếu không làm được điều đó, họ đang yêu cầu những người làm AI thực hiện một nhiệm vụ bất khả thi: tạo ra một cái lưới có thể bắt được con cá cụ thể mà không bắt bất kỳ con cá nào khác. Và khi một nhiệm vụ là bất khả thi, không một kỹ sư nào có thể làm việc với nó. Họ sẽ làm thứ duy nhất có thể: chặn tất cả mọi thứ. Điều đó không bảo vệ được ai, ngoài việc làm cho cuộc sống của các quan chức Minnesota dễ thở hơn.
Nhưng hãy để tôi đưa ra một quan điểm khác, có thể đáng tranh cãi hơn. Có một chiến lược mà xAI hoàn toàn có thể theo đuổi ngoài việc kiện tụng: họ có thể công khai các tài liệu kỹ thuật cho thấy mô hình của họ có khả năng lọc nội dung tốt đến đâu, và rằng nếu Minnesota thực sự muốn bảo vệ nạn nhân, họ cần cung cấp cho các công ty một “danh sách trắng” các trường hợp được phép – ví dụ như ảnh y khoa, ảnh về tác phẩm nghệ thuật, ảnh lịch sử. Nhưng đó là một canh bạc. Vì khi bạn bắt đầu liệt kê các trường hợp được phép, bạn sẽ tạo ra một kẽ hở mà những kẻ lạm dụng sẽ tìm cách khai thác. Trí tuệ nhân tạo không chỉ là một công cụ; nó là một tấm gương phản chiếu sự sáng tạo và sự tha hóa của con người. Và nếu bạn cố gắng bịt tất cả các lỗ hổng trên tấm gương đó, thứ bạn có được không phải là một tấm gương sạch, mà là một mảnh vỡ.
Quan sát vĩ mô hơn: đây là một phần của xu hướng mà tôi gọi là “sự thức tỉnh của nhà nước trước bản chất phi lãnh thổ của mã”. Khi internet ra đời, chúng ta nghĩ rằng ranh giới địa lý đã chết. Nhưng hóa ra, chúng chỉ ngủ quên. Giờ đây, chúng đang quay trở lại đòi nợ. Các tiểu bang như Minnesota đang đòi quyền kiểm soát những gì người dân của họ có thể xem, có thể tạo ra. Và ở chiều ngược lại, các công ty công nghệ đang đòi quyền được bán sản phẩm cho toàn thế giới mà không cần xin phép từng chính phủ. Cuộc đối đầu xAI – Minnesota chỉ là một trong hàng nghìn cuộc đối đầu sắp tới.
Nếu bạn hỏi tôi: ai sẽ thắng? Tôi nghĩ xAI có một cơ hội kha khá trong ngắn hạn, vì Tòa án Tối cao Hoa Kỳ thường không ưu ái các luật hạn chế ngôn luận dựa trên nội dung, đặc biệt là khi chúng được viết một cách luộm thuộm. Nhưng ngay cả khi xAI thắng, vấn đề cốt lõi vẫn không được giải quyết. Bởi vì nỗi sợ hãi về deepfake là có thật. Các công ty công nghệ đang mất dần niềm tin của công chúng. Và nếu họ không tự xây dựng một khung quản trị chặt chẽ hơn, chính phủ sẽ tiếp tục ban hành những đạo luật tồi tệ hơn.
Tôi có một lời khuyên dành cho những ai đang xây dựng sản phẩm trong không gian trí tuệ nhân tạo và blockchain: hãy thiết kế hệ thống của bạn với ý tưởng rằng một ngày nào đó, luật sẽ theo kịp công nghệ – không phải để trừng phạt bạn, mà để buộc bạn phải minh bạch. Nếu sản phẩm của bạn không thể giải thích được nó tạo ra nội dung như thế nào, bạn sẽ không thể bảo vệ được nó trước tòa. Giống như một hợp đồng thông minh: nếu mã nguồn của bạn có một lỗi và ai đó khai thác nó, bạn có thể lập luận rằng bạn không cố ý. Nhưng tòa án sẽ hỏi: bạn có thể làm gì để ngăn chặn nó? Nếu câu trả lời là “không có gì”, bạn tệ hơn cả kẻ lừa đảo – bạn là một kẻ bất cẩn. Hãy nhớ rằng: trong năm 2022, khi Terra-LUNA sụp đổ, tôi đã mất một khoản tiền không nhỏ. Nhưng tôi không mất bài học. Bài học là: sự mơ hồ của các công cụ tài chính dẫn đến sự mơ hồ của trách nhiệm, và sự mơ hồ đó sẽ bị thị trường trừng phạt một cách dã man.
Cuối cùng, tôi muốn xoay trục một chút, nhìn vào một khái niệm mà ít khi được đưa vào trong các cuộc tranh luận về AI: khả năng phân biệt của con người. Chúng ta, những người đã sống trước kỷ nguyên AI, có thể phân biệt giữa một bức ảnh chụp người đàn ông cởi trần trên bãi biển và một bức ảnh khiêu dâm được tạo ra để bôi nhọ một người phụ nữ. Nhưng thuật toán thì không thể. Và khi chúng ta giao phó việc thực thi pháp luật cho thuật toán, chúng ta vô tình tạo ra một thế giới nơi sự phán xét dựa trên xác suất, không phải dựa trên sự thật. Trong blockchain, chúng ta có khái niệm “finality” – tính quyết đoán của một giao dịch. Một giao dịch đã được xác nhận thì không thể đảo ngược. Nhưng trong cuộc sống, một người bị gắn nhãn là kẻ phạm tội vì AI tạo ra hình ảnh nhạy cảm có thể không bao giờ rửa sạch được danh tiếng của mình. Và một luật như của Minnesota, với định nghĩa rộng mông lung, sẽ góp phần tạo ra những “finality” sai lầm ấy.
Câu hỏi tôi muốn để lại cho bạn không phải là “xAI có nên kiện không” hay “Minnesota có sai không”. Câu hỏi là: nếu chúng ta không thể định nghĩa một cách chính xác những gì chúng ta cấm, tại sao chúng ta lại vội vã cấm nó? Trong giới đầu tư, có một câu nói: “Khi bạn không hiểu một tài sản, đừng đầu tư.” Tương tự: khi bạn không hiểu một công nghệ, đừng lập pháp. Nhưng con người hiếm khi làm theo lời khuyên đó. Chúng ta thích cảm giác làm được gì đó, thích có một đạo luật để trưng bày. Và vì vậy, chúng ta sẽ chứng kiến thêm hàng chục vụ kiện như thế này trong vài năm tới. Mỗi vụ sẽ ngốn hàng triệu đô la, mỗi vụ sẽ định hình lại ngành công nghiệp AI, và mỗi vụ sẽ đưa chúng ta đến gần hơn với một ranh giới mà không ai muốn vượt qua: một thế giới nơi những thứ không thể nói và không thể vẽ được kiểm soát nhiều hơn những thứ có thể nói và có thể vẽ.
Hãy nhìn vào bảng cân đối của một quỹ đầu tư mạo hiểm: bạn sẽ thấy nhiều khoản đầu tư vào AI chứ không phải vào blockchain. Nhưng trong 5 năm nữa, bạn sẽ thấy các quỹ đó phải thuê các chuyên gia về luật hiến pháp, không chỉ các kỹ sư học máy. Bởi vì ranh giới giữa ngôn luận và hành vi đã trở thành một vùng xám không thể dò được. Và giống như thị trường crypto phải học cách sống chung với SEC, ngành AI sẽ phải học cách sống chung với một loạt các đạo luật tiểu bang được viết vội vã. Đây là thời kỳ mà các kỹ sư sẽ phải trở thành luật sư, các luật sư sẽ phải trở thành kỹ sư, và các nhà quản lý quỹ như tôi sẽ phải trở thành những nhà dự báo địa chính trị.
Tôi không có câu trả lời. Nhưng tôi biết một điều: cuộc chiến này nói về “khỏa thân” nhưng thực chất nó nói về “quyền lực”. Quyền lực để định nghĩa ranh giới của thực tại. Quyền lực để quyết định hình ảnh nào được phép tồn tại. Quyền lực để buộc một cỗ máy vô tri phải lựa chọn giữa việc tuân theo pháp luật và phục vụ con người. Và khi quyền lực đó được giao cho một thuật toán, tất cả chúng ta – những con người bằng xương bằng thịt – sẽ chỉ là bóng mờ phía sau tấm màn.